nứng quá ông chủ nhấp cô lao công mông to quyễn rũ, phải tranh giành nhau từng chiếc bánh, woa! trưởng phòng dí buồi vào crush mông to quyễn rũ mà đúng như là từng chiếc bánh đều dành riêng cho từng người họ vậy. “Sao lại ngon tới như thế này? Chỉ là bánh ngọt thôi mà…” “Thứ này không phải bánh ngọt… mà nó chính là ma túy…” “Làm sao để có thể thưởng thức nó thêm một lần nữa đây…” Ba cô nàng từ cảm xúc này chuyển qua cảm xúc khác, từ lâng lâng ngon miệng sang một sự tiếc nuối vì đã lỡ ăn hết bánh trên bàn. Tuy nhiên không ai cảm thấy hối hận vì đã ăn hết mà điều các nàng lo sợ đó chính là không biết