kỷ niệm anh ơi phang em nhân viên và cái kết, ngủ ở ngoài chứ sao. Coi có đứa nào quen ở ngoài không xin qua ngủ ké đi.” Phương nửa cười nửa nói. Lúc nãy ai kêu hát xung quá làm chi bây giờ trách người ta. My nghe vậy liền mở điện thoại, sau đó bấm mấy số gọi nhưng vẫn không ai nghe máy hoặc có nghe máy cũng không cho cô về. “Hừ… Mày phải chịu trách nhiệm với tao.” My bực bội nói với Phương. “Là mày đi nhờ xe tao đó.” Phương chống tay lên xe rồi nói. “Kiếm chỗ cho tao ngủ đi.” My leo lên xe, woa! ông chủ chăm sóc con dâu dáng ngon đấm vào lưng nó thêm mấy cái rồi nói. Hơi men